Tài nguyên thư viện

BẢN ĐỒ TRUY CẬP

Locations of visitors to this page

Hỗ trợ trực tuyến

  • (phạm viết thạch)
  • (phạm viết Thạch)

Điều tra ý kiến

Hãy sử dụng thời gian truy cập hiệu quả
1 giờ
2 giờ
3 giờ
4 giờ
các trường hợp khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Tulips.jpg FLASH1_CHAO_MUNG_NAM_HOC_MOI.swf Co_doi.bmp Co_doan1.bmp Co_doan.bmp Huy_hieu_doan_duoc_song.bmp Phan_doi_pho.bmp Mang_no_chuan.jpg Huy_hieu_doan_tn.bmp Google.jpg TRA_VINH_TODAY.swf Du_Lich_TV_nhac_dem.mp3 3319749.swf Chuc_mung_nam_moi_2011.swf 0.Khieu_vu_bang_mat.flv 0.chung_em_cham_soc_cay.bmp 0.Bac_Kim_Thang.mp3 0.Palawan_Island_Philippines.jpg 0.phong_lan6.swf

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    PHONG CẢNH VIỆT

    Menu chức năng 1

    Những mẫu chuyện hay

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Phạm Viết Thạch (trang riêng)
    Ngày gửi: 11h:46' 24-04-2009
    Dung lượng: 173.5 KB
    Số lượt tải: 6
    Số lượt thích: 0 người
    Những Mẫu chuyện hay
    MỘT VIỆC NHỎ
    Một gia đình gồm hai vợ chồng và bốn đứa con nhỏ. Dịp hè, họ cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển. Bọn trẻ rất thích tắm biển và xây những lâu đài trên cát. Bố mẹ chúng thuê một cái lều ngồi uống nước trên bờ, dõi nhìn các con vui đùa không quá xa ngoài kia phía trước mặt. Thế rồi họ trông thấy một bà cụ già nhỏ nhắn, ăn mặc xuềnh xoành, trên tay cầm một chiếc túi cũ đang tiến lại. Tóc bà bạc trắng, bị gió biển thổi tốc lên càng làm cho khuôn mặt nhăn nheo của bà càng thêm khó coi. Bà cụ đang lẩm bẩm một điều gì đó, dáo dác nhìn rồi thi thoảng lại cúi xuống nhặt những thứ gì đó trên bãi biển, bỏ vào cái túi. Hai vợ chồng không hẹn mà cùng vội chạy ra gọi các con lại và căn dặn chúng phải tránh xa người đàn bà khả nghi kia. Dường như họ cố ý nói to cho bà ta nghe thấy để bà đi chỗ khác kiếm ăn. Cụ già không biết có nghe thấy gì không giữa tiếng sóng biển ầm ì, chỉ thấy bà cứ từ từ tiến về phía họ. Thế rồi bà cụ dừng lại, nhìn mấy đứa trẻ dễ thương đang ngơ ngác nhìn mình. Bà mỉm cười với họ nhưng không ai đáp lại chỉ giả vờ ngó lơ đi chỗ khác. Bà cụ lại lẳng lặng làm tiếp công việc khó hiểu của mình. Còn cả gia đình thì chẳng hứng thú tắm biển nữa, họ kéo nhau lên quán nước phía trước bãi biển. Trong lúc chuyện trò với người phục vụ bàn ăn cùng những khách hàng trong quán, hai vợ chồng quyết định hỏi thăm xem bà cụ khả nghi kia là ai và họ sững sờ. Bà cụ ấy là người dân ở đây, từng có một đứa cháu đạp phải một mảnh chai rồi bị nhiễm trùng sốt cao, đưa đi bệnh viện cấp cứu không kịp và đã chết không lâu vì bệnh uốn ván. Từ dạo ấy, thương cháu đến ngẩn ngơ, bà cứ lặng lẽ đi dọc bãi biển, tìm nhặt những mảnh chai, mảnh sắt hoặc hòn đá có cạnh sắc. Mọi người hỏi lý do thì bà đáp mà đôi mắt ướt nhoè: Ồ tôi chỉ làm một việc thôi ấy mà, để các cháu bé có thể vui chơi trên bãi biển mà không bao giờ bị chết như đứa cháu đáng thương của tôi! Nghe xong câu chuyện, người chồng vội chạy ngay xuống bãi biển mong có thể nói một lời xin lỗi và một lời cảm ơn chân thành, nhưng bà cụ đã đi rất xa rồi. Bóng bà chỉ còn là một chấm nhỏ trên bãi biển vắng người khi chiều đang xuống...
    NHỮNG NGƯỜI LEO DỐC
    Tôi là một đứa trẻ ốm yếu. Nghe ba mẹ kể rằng, vì là một đứa trẻ sinh thiếu tháng, nên tôi bị bệnh luôn. Ba mẹ phảI khó nhọc lắm mớI khiến tôi được như ngày nay. Có lẽ vì thế mà tôi được cưng chiều nhất nhà. MọI việc nặng nhọc trong gia đình tôi không phảI mó tay vào. Cho đến một hôm, chú Hoan từ nước ngoài trở về. Chú xa nhà từ khi mớI tốt nghiệp trung học. Giờ đây chú trở thành một nhà khoa học nổI tiếng về môi trường. Ôi! Cứ nghe chú kể chuyện về những đất nước xa lạ mà tôi thích mê đi. Nhìn cái miệng há hốc của tôi vì ngạc nhiên và say mê khi nghe chú nói chuyện, chú vuốt tóc tôi hỏI: Cháu có thích vào rừng tìm hiểu động vật hoang dã vớI chú không? Câu hỏI của chú làm ngọn lửa say mê trong tôi vụt tắt. Tôi lắp bắp: Cháu thích nhưng cháu không thể. Chú Hoan ngạc nhiên: Vì sao? Tôi không biết bởI có bao giờ tôi tự hỏI mình như vậy. Tôi chỉ biết chắc chắn rằng mình không làm được. Tôi nói thật lòng: Cháu dễ bị nhức đầu. Thức khuya, đi xa một chút là sẽ bị cảm ho ngay. Cháu yếu lắm. Còn việc học ở lớp của cháu thì sao? Dạ..dạ..ba mẹ cháu nói đừng cố gắng quá, như vậy cũng được rồi. Chú Hoan ngồI im, có vẻ suy nghĩ nhiều lắm. Mãi đến khi mẹ vào kêu ăn cơm, chú mớI đứng dậy mà không nhìn tôi. Tôi mang máng rằng chú không yêu tôi nữa. Cái ý nghĩ đó làm tôi nghẹn ngào. Nhưng tôi làm gì được. Hình như chú thích một đứa cháu khác, mạnh mẽ, thích hoạt động như chú ấy, mà tôi thì không được như vậy. Từ hôm đó, tôi lánh mặt chú. Tôi không tham dự vào những trò chơi, những cuộc vui, mà chú ngẫu hứng tạo ra làm cả nhà cườI lăn, cườI bò, đầy thán phục. Tôi thèm được như mọI nguời. Tôi ao ước có một phép lạ nào đó khiến tôi trở thành một cậu bé thông minh, mạnh mẽ như Thánh
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với http://violet.vn/vietthachht - HĐĐ Trà Vinh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.